CAFE |100 NAM ANH HUNG NUP: ANH CO GANG MAI MOT CUNG DUOC NGUOI DANG DAY | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku

Nhà văn Trung Trung Đỉnh gọi nhà văn Nguyên Ngọc là con đẻ của cách mạng, và ông viết: "Có thể nói Đất nước đứng lên của nhà văn Nguyên Ngọc lần đầu tiên đã phá vỡ lối viết gương người tốt việc tốt theo kiểu báo chí hoặc theo thể văn kể chuyện vừa công thức vừa khô cứng. Đây là một tác phẩm văn học hoàn hảo bởi tác giả không lệ thuộc vào nguyên mẫu mà hoàn toàn bằng cảm hứng của mình, tự do tưởng tượng, tự do hư cấu trong quá trình sáng tác. Đất nước đứng lên đã  mở ra một chân trời mới  cho thể loại này. Anh hùng Núp được trở thành nhân vật Núp sinh động, mới mẻ và gần gũi với ta là nhờ có tài  năng sáng tạo, tấm lòng yêu Đảng, yêu cách mạng, yêu Tây Nguyên nồng nhiệt của nhà văn Nguyên Ngọc".

 


 

Nhân dịp tiểu thuyết Đất nước đứng lên lần đầu tiên được xuất bản dưới dạng song ngữ Bahnar - Việt, pleikucafe.com xin giới thiệu một đoạn trích trong tác phẩm này. Qua trích đoạn, có thể hiểu được phần nào nhận thức của nhân vật Núp về Đảng, Bác Hồ:

"... Trời không có trăng nhưng rất sáng. Các ông sao màu đỏ, màu xanh li ti, li ti như không đứng yên một chỗ, cứ có gió thổi qua là lao xao như rừng. Núp và Thế nằm ngửa, ngẩng lên nhìn trời. Đêm nay là đêm đầu tiên Núp ngủ lại giữa rừng với Thế. Núp kể cho Thế biết làng có những ai vào dân quân rồi, nhà bí mật đã làm được năm cái rồi... Hai anh em nói chuyện rì rầm mãi, không ngủ. Gió nó cũng nói chuyện rì rầm với lá cây trên đầu hai người.

Nói hết các chuyện trong làng rồi. Bây giờ Núp nằm im. Núp nhớ lại đêm nằm ngủ chung với anh Cầm cách đây gần bốn năm. Núp trăn trở hai, ba lần, rồi quay lại nhìn Thế, hỏi: 

- Anh Thế à, anh có ở Kon Tum không?

Thế cũng quay lại: 

- Không. Sao anh Núp hỏi thế? 

- Anh Cầm trước có ở Kon Tum đấy, anh Thế ạ... 

Nằm im một hồi lâu, rồi Núp lại hỏi: 

- Anh Thế à, vậy anh có ở chỗ Việt Bắc, chỗ Bok Hồ không? 

- Không, Việt Bắc xa lắm. Nhưng cũng có người ở chỗ đó vào trong này luôn, biết tin đấy. 

- Thế à. Thế sao anh không ở gần Bok Hồ mà anh biết nhiều chuyện đánh Pháp tốt vậy. Không có Bok Hồ ở gần, ai bày cho?

Thế nói: 

- Đảng dạy cho, anh Núp ạ. 

- Đảng gì? Tôi không biết. 

- Anh có muốn biết Đảng không, tôi nói anh biết nhé.

Thế ngồi dậy, dựa lưng vào gốc cây, bắt đầu nói. Núp cũng ngồi trước mặt Thế. Đêm nay Núp biết Đảng là gì rồi. Núp biết đất nước mình rộng lắm, có nhiều núi, nhiều sông, có cả chỗ không có núi, có nhiều biển. Con chim bay cũng không hết được, ngọn gió bay cũng không hết được. Ở đâu cũng tốt, đất làm rẫy một năm hai mùa, ba mùa. Hột lúa to và tròn. Con người đẹp và tốt. Nhưng người tốt thì nghèo hết, người xấu thì lại giàu hết. Người xấu đi lấy đất nước người tốt, bắt người tốt phải làm xâu làm thuế. Thằng Pháp xấu ở đất nước khác cũng tới lấy đất nước mình. Người khổ tức quá từ ngày xưa đã đứng dậy chống lại. Nhưng cứ phải thua mãi, thua mãi. Cho đến khi có Đảng chỉ huy mới thắng được tới bây giờ. Đánh Pháp ngày nay là do Đảng chỉ cho đấy. 

- Ô... thế Đảng là Bok Hồ phải không? 

- Bok Hồ cũng là người Đảng đấy. Nhưng còn nhiều người Đảng khác nữa. Bok Hồ là người chỉ huy Đảng ở nước mình. 

- Bok Hồ người Đảng, còn ai nữa? 

- Còn đông lắm. Ai người nghèo khổ, căm thù Pháp, căm thù người bóc lột, làm ăn tốt, không sợ chết, đánh giặc đánh trước, làm rẫy làm trước, khó khăn, gian khổ chịu được, người đó người Đảng... Anh Núp ạ, đánh giặc không có Đảng nhất định không hơn được. Người Đảng không phải chỉ làm một mình mình giỏi. Người Đảng biết làm sao cho đúng, cho tốt, người Đảng làm trước rồi còn nói mọi người làm theo nữa. Không có Đảng thì trong bụng có thù Pháp mấy đi nữa, cũng không làm trúng được hết, cũng không đánh nổi Pháp.

Núp nằm mở mắt nhìn lên trời và nghĩ không biết bao nhiêu chuyện. Đúng rồi, bây giờ Núp mới hiểu vì sao anh Cầm, bộ đội, anh Thế, người Kinh ở xa như vậy, leo núi khổ như vậy mà lên tới đây, qua con sông Ba có cá sấu không sợ, ở ngoài rừng hai tháng nay không biết mệt, không biết nản, thương người thượng du như thế. Núp hiểu vì sao người Kinh dưới xa kia lại làm rìu, rựa gởi lên cho người Thượng trên này. Đúng rồi, đều là do có Đảng chỉ cho cả. Núp nghĩ đến nỗi khổ của đời Núp, của mẹ, của Liêu, của người Kông Hoa, cũng đông, cũng nhiều như các ông sao trên trời vậy. Bây giờ có Đảng chỉ huy người khổ, Núp muốn đi theo Đảng.

Núp hỏi anh Thế: 

- Vậy tôi... anh Thế ạ, tôi... có được người Đảng không.

Thế nhìn Núp: 

- Anh cố gắng, mai mốt cũng được người Đảng đấy". 

(Nguyên Ngọc, Đất nước đứng lên, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2014)

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 46 / 10
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn