CAFE |NHUNG NGON CHAN | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( 18:35:24 15-08-2012 )

 

Mình có một ngón chân cái đau vì móng đâm vào thịt. Vài ba năm nay, không hiểu sao, nó ngày càng đau tợn, mỗi tháng cứ phải vài lần ngồi vật ra, cắt cắt, xoi xoi, móc máy móc máy, mà đau vẫn hoàn đau. Đau đến ứa nước mắt, mỗi khi vô tình đụng phải cạnh bàn hay vật cứng. Đau đến độ, hễ thấy người đối diện xăm xăm bước tới, là mình né, vì sợ người ta dẫm phải chân. Nói chung đau thê thảm, cả trong giấc ngủ cũng cứ thi thoảng giật mình thon thót, e có tên trộm nào vào nhà, của nả chả lấy lại nắm ngón cái mà lôi...

Mình lên mạng, thấy bảo bệnh này thường thôi. Nhưng muốn hết hẳn thì xoi xoi cắt cắt theo lối cổ truyền chả ăn thua gì đâu. Mà phải đến bệnh viện hoặc bác sĩ tư, họ tiểu phẫu cho một cái là xong. Nghĩa là họ sẽ mổ xẻ, cắt xén cái móng ấy tận gốc... Đọc đến đây, tim gan teo hết cả lại, vì hãi. Làm sao mà sợ thế thì không biết, mà có lẽ cũng chẳng có lí do gì ngoài cái sự nhát!

Đau đớn mãi rồi cũng thành quen. Đi lại có ý một tí, mang giày dép cẩn thận hơn một tí. Đêm nằm kéo chăn khe khẽ một tí... Cái gì cũng một tí như thế, như thế. Nghĩa là phải cưng cái ngón chân cái bệnh tật quanh năm. Đôi khi, mình nhìn xuống, thấy nó dường như cũng có phần múp máp hơn thì phải. Trắng trẻo hơn vì hay được cọ rửa. Sạch sẽ hơn vì được xoi cắt thường xuyên. Nghĩa là dù mình có khổ sở làm sao thì nó vẫn được... sướng.

Cho đến hôm rồi, ngồi mút rượu với Blich ở một làng Bahnar xa xôi. Hai tên đang duỗi ra vít cần, mình chợt nhìn thấy chân của chàng ta lạ quá. Tuổi tác ngang ngang nhau mà sao chân y lạ thế. Móng thay vì quắp quặp xuống như mình thì chúng lại tềnh hênh toang hoác ngửa lên trông rất lạ. Mình lấy điện thoại ra, bảo Blich cho chụp một tấm, đây bà con coi:

 


  

 
 
 
 
 

 

 


 

Blich bảo chả bao giờ cắt móng chân, trừ khi nó bể toác ra thì lấy rựa xén bớt thôi. Còn lại thì lội suối, dẫm ruộng hoài, chúng mòn đi chứ cần chi phải cắt. Blich ngó chân mình rồi cười hềnh hệch, nói: Chân mày sướng quá, chúng nó mọc lông ra kia kìa. Chân tao trụi lủi mà. Nói xong lại cười, cười xong lại ngó chân mình cười nữa, rồi thì Blich định thò tay ra, bóp ngón cái tiểu thư của mình...

Chả phải di truyền gì đâu, là do mình xa ruộng đồng, nương rẫy, xa làng lâu quá rồi nên cái móng chân này nó sinh sự, để nhắc chuyện phải nhớ, chuyện gốc gác mà thôi!

Nguyễn Quang Tuệ

 

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 99 / 21
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn