CAFE |SINH NHAT LAN THU 23 | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( 23:49:16 02-12-2013 )

 

Chưa bao giờ mình biết ngày sinh nhật là gì. Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc làm gì có chuyện mơ tưởng đến ngày sinh tháng đẻ, câu này mẹ thường nói thế. Rồi lớn lên cũng như bao đứa trẻ khác, chân lấm tay bùn. Mò cua bắt ốc, hái từng bỏ rau dịu. Những ngày mưa lũ phải đi hái rau dậy ngoài đồng cho heo khi mình chưa đầy mười tuổi. Có những lúc giật mình khi cởi quần đi tiểu thì thấy con đỉa thật đã bò lên gần tới nơi ấy và một tia máu chảy dài đến gối. Trời lạnh lẽo, quần ống dài, ống ngắn. Mình toàn mặc đồ của các chị gái cho đến tuổi 15...

 Hôm nay, mình khóc như chưa bao giờ được khóc khi xem lại những tấm hình anh chụp cho mình ngày sinh nhật lúc mình vừa tròn hai mười ba tuổi. Đấy là lần sinh nhật đầu tiên và cũng là lần sinh nhật đẹp nhất trong cuộc đời mình...

Em có một tâm linh mạnh mẽ, em biết nơi ấy anh đang mỉm cười nhìn em và tự hào người yêu bé nhỏ của anh rất ngoan hiền như ngày nào. Và anh kiêu hãnh đã yêu một người mà anh biết em là một người đẹp nhất trên thế gian này. Những lời ấy còn vang vọng mãi trong em.

Đêm đó, em nằm chiếc giường tre nhỏ bé với người em gái út của anh. Anh nằm một chiếc giường khác đối diện. Em còn nhớ, anh không ngủ và em cũng thế, khi hai đứa em trái và gái út của anh đã ngáy rất ngon. Đến nửa đêm, anh không còn kiềm chế được nữa nên bước nhẹ nhàng sang giường của em. Anh ôm ấp em trong vòng tay anh, hôn em như anh chưa bao giờ được hôn. Rồi anh thì thầm, mãi mãi yêu em. Anh biết rồi đây anh sẽ xa em nhưng rồi anh tin rằng sẽ có ngày tái ngộ...

Chỉ còn vài ngày nữa là mình sẽ ra đi. Vậy mà anh đã làm cho mình từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Ngày hôm đó, mình ở nhà cùng mẹ anh trò chuyện vui cười. Ánh mắt người mẹ già thân thương ấy vẫn còn in trong tim em cho đến ngày em không còn ở trong cõi đời này nửa. Anh về, anh mang trên tay một đóa hoa hồng thật tươi được bọc trong giấy kiếng. Một chiếc bánh ba tầng thật đẹp chúc mừng sinh nhật của mình và cuốn sách dày hơn 500 trang bìa xanh..

Bây giờ anh không còn nữa để mà chúc mừng em. Một ngày nào đó, em chỉ biết rằng nơi ấy mình sẽ nắm lấy tay anh và chúng ta đi dạo trong cõi thần tiên, nơi ấy là một thiên đường chỉ có hoa, và chim chóc. Anh nắm tay em đi qua con sông dài bất tận, để rồi em ngâm mình trong dòng suối ấm êm ấy. Một đêm khoả thân, bóng dáng em yêu kiều như ngày nào trước đây...

Em là cô bé ngây thơ hồn nhiên cùng anh đi khắp nơi, những quán cà phê tình, những quán karaoke quen thuộc. Những con phố đông người chen chút, em đứng chờ trong lúc anh chen lấn để mua hoa hồng tặng em. Một buổi tối yên lặng, anh chở em dọc theo con đê vắng vẻ chỉ có em và anh cúng với những cánh đồng lúa dài bất tận, mình đã quên mất thời gian khi yêu nhau phải không anh?

20 mươi năm đã đi qua, em không bao giờ nghĩ rằng anh đã vĩnh viễn xa em, nhưng anh ơi, trong tim em, anh vẫn còn sống, sống mãi trong lòng em. Chờ em nơi ấy anh nhé...

Tuyết Mai

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 16 / 4
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn