CAFE TIN NHAN|GHET GIUM | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( 07:41:04 30-07-2013 )

 

  "Chị Khánh mới gọi cho em. Hai chị em "tám" cả tiếng đồng hồ."- Lân, cô bạn nhỏ líu lo kể chuyện.

" Khánh học trên em mấy lớp lận. Sao lại quen nhau?"

" Để em kể chị nghe. Li kì lắm!"

... Chị nói đúng đó. Chị Khánh học trên em hai lớp. Em học TH Pleiku, chị Khánh học TH Pleime. Em không hề biết mặt chị. Nhưng trong nhóm em, có anh H  dân TH Pleiku học giỏi, Văn nghệ- TDTT- Báo chí mặt nào cũng nổi bật, bọn em ai cũng quý. Anh H chơi thân với nhóm em và là " người ta" của chị ấy. Nghe anh thở than mối tình thơ tan vỡ là do chị ấy chủ động. Chủ động nói lời chia tay, chủ động xa lánh mà cho đến tận bây giờ, mấy chục năm đằng đẵng trôi qua, ông anh gà tồ vẫn chẳng hiểu nguồn cơn. Em ghét người chưa một lần gặp mặt là vì vậy.

Mà chị biết rồi đó. Mối tình sâu đậm giữa anh H và chị Khánh thời TH thật đẹp, thật dễ thương. Bạn bè ai cũng vun vào. Nghe tin cặp đôi này chia tay, mà lỗi là do chị Khánh,  mọi người ai cũng tức giận. Tất cả đều kết tội, lên án chị Khánh, cho rằng chị ấy là kẻ bạc tình. Nhưng không ai nói đến tai chị.

Tính em thẳng như ruột ngựa, yêu ghét rõ ràng. Mỗi lần trò chuyện, ai nhắc đến chị Khánh là em nói vỗ vào mặt rằng không ưa, không thích vì cái tội phản bội làm anh H đau khổ. Gần đây khi nghe chuyện, một cô bạn nhỏ thắc mắc kể lại cho chị Khánh nghe và còn cho cả số di động của em nữa...

Và rồi một ngày chị ấy đã gọi cho em. Khi nghe người lạ tự giới thiệu là  Khánh, em tức giận xổ ra một tràng, toàn những lời cáo buộc nặng nề vì sao lại chia tay, vì sao để ông anh sầu khổ bao nhiêu năm nay.... Đầu giây bên kia là một sự im lặng, im lặng đến ngột ngạt. Em ngỡ chị ấy lại chủ động tắt cuộc điện đàm. Nhưng không, để em trút hết mọi giận dữ, mọi ấm ức trong lòng xong, chị ấy mới từ tốn nói lí do rất dài, hôm nào hai chị em gặp nhau chị ấy sẽ kể. Kể chứ không cất giấu nữa, gần ba chục năm rồi còn gì...

Qua nhiều lần gặp chị Khánh, em mới hiểu cuộc đời rõ là phức tạp: người ta quen nhau, yêu nhau tưởng như không ai, không gì có thể chia lìa. Vậy mà có những người rất đẹp đôi nhưng phải xa nhau và mất nhau vĩnh viễn vì biết bao lí do. Với chị Khánh, đó là sự can thiệp của " sân sau"- của gia đình ông anh. Và " sân sau" thì khó mà lường được. Lúc là bố mẹ, lúc là ông bà, lúc là các mụ o, lúc lại là các cô con gái " chấy rận" của bố mẹ. " Sân sau" này rất đáng sợ. Là con cưng nên khi các cô làm " nội gián" thì bí mật nào cũng bị " bật mí", không cụ ông, cụ bà nào giấu được tình riêng lúc tuổi đã về chiều... Chuyện này mai mốt gặp nhau em sẽ kể nghen.        

Còn giờ là chuyện anh H. Mẹ  anh H đã đến gặp chị Khánh. Bà đưa ra trăm ngàn lí do để xúc phạm chị ấy và gia đình. Càng nói giọng bà càng gay gắt, chát chúa. Tay bà chém trong không khí. Mặt bà đỏ gay. Chị Khánh run bần bật. Lời nói cuối cùng của bà cứ vang vang bên tai chị "còn lén lút gặp con trai bà, bà sẽ cho du đãng cào nhà." Chị Khánh đã phải câm lặng tự bóp nát con tim mình, buộc nó phải quên hình bóng anh H và bao kỉ niệm của mối tình thơ. Trời ơi, đến lúc đó em mới hiểu. Em thương chị Khanh biết bao.  Đó, chị thấy chưa từ chuyện ghét giùm em đã có thêm một chị bạn đáng mến mà mình từng ghét như đào đất đổ đi.

" Ừ, chị thấy rồi. Em còn ghét giùm ai nữa không?"

" Nhiều chứ chị. Ngày đi học, tình bạn với bọn em rất thiêng liêng. Ai xúc phạm một đứa kể như xúc phạm cả nhóm. Ai bị một đứa ghét là cả bọn ghét lây. Có một chuyện buồn cười. Một thầy giáo dạy bọn em hồi THSP bị cả nhóm không ưa chỉ vì ghét tính kênh kiệu, coi thường bạn bè của vợ thầy. Biết rõ cái tính làm bộ làm tịch khó ưa này vì vợ thầy cũng học chung khóa sư phạm với bọn em đó."

" Giờ hết ghét thầy rồi chứ?"

" Chưa đâu chị. Có dịp nào gặp để hiểu và chuyển từ ghét sang thương đâu"

" Thế thì vô lí thật. Ghét lây, ghét giùm! Ôi, các cô dân ban C. Còn chuyện nào kể chị nghe"

" Còn nhiều. Nhưng em kể chuyện này. Có một ông anh trong nhóm- một người tính rất được, ai cũng nể trọng. Nhưng cuộc đời của anh không chút may mắn. Hai " tập" rồi mà vẫn sống cu ki một chắc. Mới đây anh quen một cô ai cũng mừng. Nhưng khi  hay tin cô này quen một lúc hai ba người, tụi em bàn nhau lập một e-mail giả làm tình nhân của cô ta gửi thư khích tướng ông anh..."

" Ồ, đầu óc của dân ban C nghĩ ra chiêu trò gì vậy?"

" Thì bọn em bí mật bàn bạc và viết thư: "Chào anh, tôi biết anh qua lời kể của cô X. Hiện nay cô X đang " lấn cấn" vì  anh lầm tưởng, ngộ nhận tình cảm của cô ta..."; rồi tấn công tiếp bằng cách phân tích để ông anh thấy vị thế thua kém của mình; cuối cùng khẳng định như đinh đóng cột là "cô  X đang vô cùng hạnh phúc vì có tôi "  v..v.. và v..v..

" Cuối cùng thì sao?"

" Tất nhiên là ông anh trúng kế chán đời, xuống tinh thần một thời gian. May mà tin bọn em nghe được là hoàn toàn đúng với bản tính " bắt cá hai tay" cô X. Và may hơn nữa là bây giờ ông anh đã có một người thương thật lòng. Bọn em hi vọng ông anh sẽ hạnh phúc bền lâu với tập " ba". Hihihi.."

" Trời đất! Gần sáu mươi mà tình cảm của các cô vẫn bồng bột, xốc nổi, hừng hực yêu ghét như thời trung học. Các cô thương quý ai  kể cũng khổ cho người đó. Cứ lái xe GMC vào đời tư của người ta. May mà chưa gây hậu quả nghiêm trọng. Từ nay còn  thương giùm, ghét giùm nữa không?"

" Còn, còn mạnh nữa là khác. Dân ban C mà chị..." 

Nguyễn Thị Đức

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 6 / 2
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn