CAFE TIN NHAN|NGUOI BAN THAN MAU XANH | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( 22:19:56 24-03-2015 )

                   " NGƯỜI BẠN THÂN MÀU XANH"

                    Người bạn thân màu xanh

                   Sáng bừng bên cửa sổ

                   Những ngón tay lá nhỏ

                   Vuốt khẽ vào ban mai

 

                   Để thành một cái cây

                   Chẳng thể nào đơn giản

                   Phải dầm mưa dãi nắng

                   Gồng mình chịu bão dông

                   Đôi khi gặp bàn tay

                   Vô tình mà tai ác

                   Bẻ ngang không thương tiếc

                   Nhánh cành đang non tơ

 

                   Để thành một cái cây

                   Biết buồn vui ca hát

                   Biết hóa làm bóng mát

                   Che người khi nắng nôi

                   Biết âm thầm tinh lọc

                   Những mùi hương giữa trời

                   Mang về bên cửa sổ

                   Cho trong lành giấc ngủ

                   Cho nhẹ nhàng cơn mơ

 

                   Để thành một cái cây

                   Không tò mò lắm chuyện

                   Không quay lưng hờ hững

                   Trước cửa sổ con người

                   Nơi thoáng một nụ cười

                   Hay một giọt nước mắt

                   Chỉ mình cây thấy được

                   Chỉ mình cây hiểu thôi

                   Chờ lúc nào gió đến

                   Mến thương xin cất lời

 

                   Chiều chiều chim về tổ

                   Sớm sớm ong tìm hoa

                   Trong nắng hè cháy da

                   Giữa mùa đông rét buốt

                   Lo âu và tỉnh thức

                   Người bạn thân màu xanh

                   Thủy chung bên cửa sổ

                   Những ngón tay lá nhỏ

                   Đan nhẹ vào thời gian

 

                   Để thành một cái cây...

Thanh Thảo

 

          Đây là bài thơ Thanh Thảo làm hơn ba mươi năm về trước. Mà đầu óc con người ta kể cũng lạ. Một sự kiện, một tình huống nào đó xảy ra là cái trường liên tưởng lại như nước lũ tràn về. Ở trường hợp này là Ôn ga Bec gôn - "đừng đụng vào cây mùa lá rụng"; là  "Quả sấu non trên cao" của Xuân Diệu; là Chử Văn Long - "ai dám chắc cỏ cây không đau khổ"... Nghĩa là không phải tự nhiên mà tôi nhớ tới bài thơ này. Nó được chép trong một cuốn sổ từ năm 1983, Hà Nội ạ...

          Bài thơ làm theo thể ngũ ngôn, gần giống với đồng dao, dễ nhớ, dễ thuộc, thể hiện tình cảm của tác giả với những cái cây được coi là "bạn thân" của mình.

          Điệp từ, điệp ngữ là để nhấn mạnh, khắc sâu. Bài thơ có tới ba lần tác giả lặp lại " người bạn thân màu xanh" và bốn lần " để thành một cái cây".Phải! Cũng như kiếp người, để thành một cái cây không phải là chuyện đễ dàng vì không thiếu những " thế lực" hữu ý hay vô tình sẵn sàng bóp chết sự sống: sâu bọ, mưa, nắng, bão dông, bàn tay " vô tình mà tai ác"...Và kì diệu thay, " sự sống chẳng bao giờ chán nản" vượt qua tất cả " trăm thứ giặc thứ sâu/ Thách kẻ thù sự sống/ Phá đời không dễ đâu", cây vẫn lớn lên.

          " Cây" đã được nhân hóa, có cuộc sống như một con người với những cung bậc tình cảm, lí trí sâu sắc: " Biết buồn vui ca hát, biết hóa làm bóng mát, biết âm thầm tinh lọc, không tò mò lắm chuyện, không quay lưng hờ hững, thấy được, hiểu, cất lời, lo âu và tỉnh thức,..."

          " Cây" có những phẩm chất rất Người, thấm đẫm nhân văn: gọi chim về tổ, gọi ong tìm mật, gọi gió về ca hát; làm bóng mát che chở cho con người lúc nắng nôi; dâng hiến lời ca và mùi hương tinh túy của đất trời qua bao tháng năm âm thầm tích lũy; không tò mò lắm chuyện nhưng cũng không vô cảm quay lưng hờ hững mà quan tâm, mà lặng lẽ sẻ chia với con người từ một thoáng nụ cười, một giọt nước mắt tới những giấc mơ nghiêng tận cõi trời xa lạ nào... Thử hình dung một cuộc đời không có bạn, cuộc đời ta sẽ cỗi cằn như hoang mạc. Tác giả mạnh mẽ khẳng định: cây là người bạn thủy chung. Hình ảnh " những ngón tay lá nhỏ" dịu dàng " vuốt khẽ vào ban mai" gợi lên niềm thương mến vô bờ. Và cũng nhưng ngón tay ấy "đan nhẹ vào thời gian" "chiều chiều, sớm sớm, nắng hè, mùa đông" tạo nên sự vĩnh hằng, bất tử.

          Câu thơ điệp ngữ cuối bài gợi rất nhiều suy ngẫm và cảm xúc.

          Tôi cứ thầm ước, nếu được là người xây dựng chương trình phổ thông các cấp, tôi sẽ đưa bài thơ này vào sách giáo khoa.

                                                                                                                                       PK.23/3/15, Chử Anh Đào

 


Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 7 / 3
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn