CAFE TIN NHAN|NOI NGONG | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( 09:57:03 10-01-2012 )

       Trong giao tiếp, vỏ âm thanh của ngôn ngữ là lời nói có vai trò rất quan trọng. Nói đúng, chính xác, rõ ràng sẽ góp phần làm cho người nghe hiểu nhanh, hiểu đúng nội dung thông báo của người nói. Ngược lại, nói ngọng, nói lắp, nới dây cà ra dây muống, lúng búng như ngậm hạt thị, nói tháng năm một tiếng, tháng mười một tiếng...sẽ cản trở rất nhiều và thậm chí thông tin bị hiểu sai lệch, mâu thuẫn để từ đó cất lên tiếng cười.

         Đã thành giai thoại dân gian. Chuyện kể rằng thời bao cấp có cô mậu dịch viên cửa hàng thực phẩm sau khi phát hiện nhầm lẫn với khách hàng đã nhảy vọt qua quầy, vừa chạy theo anh chàng kia vừa la lớn: "Anh ơi, lộn của em năm lạng." Vì một số địa phương miền Trung thường phát âm nhầm thanh nặng (.) thành thanh huyền (-) thành ra chàng kia trêu lại: "lộn gì mà to thế?". Cũng lại chuyện ngọng khi người Huế thường sai phụ âm cuối "t" nói thành " c" thành ra tác giả của bài "Quê hương" - nhà thơ Đỗ Trung Quân cả mấy năm không dám đến tiệm cắt tóc sau lần cô thợ người Huế vừa múa kéo loet xoét vừa hỏi nhà thơ: "Anh cắt  ngắn, cắt dài hay cắt vừa vừa?". Lại chuyện trong cuộc thi hoa hậu quí bà, khi ban tổ chức công bố các thông tin ban đầu về số vòng, cân nặng... "Trần Thị Khỏa... 49 kg". Quí bà người Huế giãy nảy lên khăng khăng khẳng định: "Lộn của em 1kí". Ban tổ chức lúng túng. May mà có người hóm hỉnh: "Chúng tôi cân toàn thể chứ không cân từng bộ phận." (!). Còn nữa, ở một nông trường chè kia, đa phần công nhân dân gốc Hải Dương. Giấy giới thiệu chuyển viện của ông kia, bệnh xá ghi hiện tượng "lôn ra máu". Tay y tá trực mắt nhắm mắt mở lệnh ngay: "chuyển xuống khoa sản"(!)...

         Người ta thường lấy ngôn ngữ của người dân vùng thủ đô, vùng có truyền thống văn hóa lâu đời... làm ngôn ngữ chuẩn cho một cộng đồng ngôn ngữ.Nhưng ở ta, ngay Hà Nội nói riêng và một số vùng đồng bằng Bắc Bộ vẫn nói ngọng ở các phụ âm đầu "l"/ "n", "ch"/ "tr", "r"/ "d", "s"/ "x", các nguyên âm đôi "ươ"/ "iê". Miền Trung là các vấn đề thanh điệu (các thanh hỏi (?)/ ngã (~), huyền(-)/ nặng(.). Vùng Quảng Nam, Quảng Ngãi là các nguyên âm " a"/ "ô"; Bình Định, An Khê còn là các nguyên âm "ê"/ " ơ", "i"/ "iê". Các vấn đề về thanh điệu và các phụ âm "v"/ "d", "c"/ ‘t", "n"/ "ng"... Vì thế mà " đi làm thuê" bị hiểu thành "đi làm... thơ" và "đi đào lang" bị hiểu thành "đi Đài Loan" hi hi!

         Nói ngọng bị coi là tật. Nó có thể do trục trặc về bộ máy phát âm (thanh quản, lưỡi). Nhưng phần lớn là do thói quen phương ngữ mà người đó sinh sống những năm đầu cuộc đời. Nói ngọng cần phải kiên trì sửa chữa. Vì có thể quả quyết: không ai muốn nói ngọng cả!

                                                Chử Anh Đào

 

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 9 / 3
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn