CAFE TIN NHAN|THU123 | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku

Người tù nổi tiếng Nguyễn Thanh Chấn đã trở về quê sau 10 năm xa cách. Mười năm anh Chấn ở tù là 10 năm hành trình kêu oan khổ ải của gia đình anh. Anh Chấn là người con trai duy nhất trong gia đình có bố là liệt sĩ, niềm tin giải oan của anh chủ yếu dựa vào đôi vai người mẹ già ở quê.

Trong thời gian ở tù, nhiều lần anh Chấn đã viết thư cho mẹ, cho vợ và cho các con. Qua những bức thư ấy, anh động viên gia đình, khẳng định niềm tin chắc chắn vào công lý, pháp luật, để mong gia đình vững tâm và kiên trì đi kêu oan cho anh.

Từ thẳm sâu trong lòng, người tù Nguyễn Thanh Chấn vẫn tin vào pháp luật, vào Đảng và Nhà nước. Anh tin có một ngày nỗi oan của anh sẽ được giải, những người ép tội cho anh, đánh đập anh sẽ bị trừng trị.

May mắn được tiếp xúc với những bức thư này, Petrotimes xin trích đăng một bức thư đẫm nước mắt của anh Chấn gửi cho mẹ là bà Phạm Thị Vì, năm nay đã 72 tuổi, người đã kiên định giữ nguyên niềm mong muốn và quyết tâm cho cả gia đình, đóng góp công sức không nhỏ trong hành trình đưa anh Chấn được minh oan và trở về với quê hương.

Bức thư đẫm nước mắt anh Chấn gửi mẹ

 


 

Vĩnh Quang ngày 20, tháng 12, năm 2005

Mẹ ơi, con là con Chấn đây!

Thế là thấm thoắt đã hơn 2 năm rồi, trong lòng con lúc nào cũng nghĩ về quê hương và gia đình. Không biết bây giờ ở nhà thế nào rồi.

Hôm nay là ngày 20/11 là ngày giỗ bố của con. Mẹ ơi, bố mất đi chỉ để lại mình con, lúc bố mất con mới có 3 tuổi được bà và mẹ nuôi cho ăn học để sau này trông nom mẹ già. Bố và ông đã hy sinh tất cả vì Đảng, vì nước mà đi đánh thằng tây, giặc Mỹ. Còn con không giết người sao mà người ta cứ ép con phải nhận, con đành nhận vì chỉ nghĩ rằng mình không nhận cũng không xong. Mình nhận rồi chắc là sẽ được chết nhưng mà người ta không bắn. Hay là số phận con ông trời chưa cho được chết vì ông, bà, bố con chưa muốn đón con về cõi vĩnh hằng.

Nhưng dù sao, con vẫn tin vào chính sách của Đảng và Nhà nước, và sau cùng là vào chân lý và sự thật. Con ở trong này không biết kêu ai được nữa, nhiều lúc cứ nghĩ chết đi cho xong, khỏi phiền đến mẹ, vợ con và mấy đứa con của con. Nhưng rồi anh em trong này động viên chết thì dễ, sống thì mới khó, con chó còn muốn sống huống chi con người. Con nghĩ thôi thì cứ kệ nó, đến đâu thì đến. Nhưng bảo không nghĩ thì làm sao làm được.

Mẹ ơi, con luôn tự hỏi rằng, con không giết cô Hoan thì hà cớ gì con phải nhận lấy cái chết về mình. Chẳng lẽ không làm được gì sao? Con ở trong này cứ thế này rồi cũng chết. Ai cũng phải chết nhưng con không muốn chết oan. Con chỉ nghĩ vậy chứ thực sự không biết làm thế nào. Chỉ vì hành động và việc làm tắc trách, vô trách nhiệm, thiếu lương tâm của người mang danh pháp luật mà con phải vào đây, con mới chịu khổ sở thế này.

Có ông bạn tù trong này bảo con ở nhà phải làm đơn gửi đi các báo đài ở trung ương. Ông ấy bảo nếu thực sự bị oan thì hãy làm mà nếu giết con Hoan thật thì thôi. Hôm Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao vào thăm, con trình bày mọi lẽ oan của con, đang nói thì cán bộ quản giáo cứ chen vào không cho nói. Hôm có đoàn khác nước vào thăm, con định chạy ra xin ông Sơn cán bộ quản giáo cho gặp nhưng ông không cho. Con oan thật nhưng chẳng biết thế nào, chỉ sợ cùng ngành họ bao che cho nhau. Tòa xử 4 lần đọc ra toàn là trên giấy tờ mà thôi chứ tất cả không phải như thế. Ngày cô Hoan mất là ngày 15/8/2003 sau mấy ngày không nhớ cứ ghi là 20/8.

Ngày 30/8/2003 giấy mới lần 1 gọi con, hôm đó con còn đi hàn máy tuốt lúa ở quán anh Hoạt. Cậu Lược đèo con lên thế là họ giữ luôn ở đó. Thằng Tân nó đánh rồi nó không cho ngủ, con chán không ăn uống được gì liên tục trong 7-8 ngày. Đến ngày 28/9, thằng Dung nó đọc và bắt viết đơn tự thú. Trong đơn nó ghi rất nhiều rằng mình giết cô Hoan, lúc đâm bên phải, lúc đâm bên trái. Nó còn ghi con ngủ với cô Hoan 1 lần rồi cho cô ấy 50 nghìn. Đến chiều nó đưa lên ô tô về trại Kế.

Con oan quá mẹ ơi, con còn sống ngày nào thì vẫn cứ kêu oan ngày ấy, chẳng lẽ cứ ngậm đắng nuốt cay thế này sao.

Tòa tỉnh xử ngày 26/3/2004, Tòa tối cao ngày 26, 27/7/2004, đến ngày 7/12/2004 thì đi Trại Vĩnh Quang. Tất cả chỉ có như vậy, họ đọc như các cụ đọc sớ. Con không giết người, họ bắt con chứng minh cái gì? Bây giờ chẳng biết nói thế nào nữa, mình đúng họ bảo là sai, họ sai thì cho cái gì cũng đúng. Hay là xã hội là vậy. Còn con sống giữa đất khách quê người. Tất cả anh em trong tù đều mang trên mình tội lỗi khác nhau nhưng con thấy họ mới là con người thật.

Mẹ ơi, tất cả hy vọng của con bây giờ đặt ở nhà. Con ngu quá mẹ ơi. Con không giết người mà sau những lúc ấy đầu óc làm sao, không đủ bản lĩnh lại đi nhận hết tội về mình. Sao mà hèn nhát đến thế để chịu oan ức, lại để tiếng xấu cho đời, khổ nhất là các con của con.

Chỉ còn 40 ngày nữa là con đã 45 tuổi, lúc ở nhà chỉ lo làm ăn, mua cái nọ cái kia cho bằng người. Bảo đi thăm mộ bố cũng không đi được, con ân hận nhất là thế. Nỗi oan này của con và con có mệnh hệ nào thì tất cả tại đội ngũ điều tra. Con còn nhớ tất cả tên họ của họ... Không biết lương tâm họ để đâu cho con phải khổ thế này.

Thôi con dừng thư đây, càng viết nước mắt cứ chảy hoài đâm ra nghĩ lung tung làm cho gia đình đau lòng, xót ruột. Trong lòng con lúc nào cũng nhớ về quê hương, nơi bố mẹ đã sinh ra con. Cho con hỏi thăm tất cả bà con dân làng. Còn con không phải là người giết cô Hoan đâu mẹ ạ. Bảo với vợ và con của con hãy vì thương con nên đừng mua cái gì hết. Chỉ cần mua giấy và phô tô đơn gửi cho con.

Chào mẹ của con

Con trai

Nguyễn Thanh Chấn

Vũ Hải Hậu (http://petrotimes.vn - 11:24, 8/11/2013)

 

 

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 6 / 2
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn