PLEIKU |CANH EN NHO | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( 11:03:52 06-05-2014 )

     Một buổi chiều cuối tháng tư...

Đang cùng em gái xuống nhà Sen thì bất chợt có điện thoại báo tin Yến Ngọc, một học sinh của gần hai mươi năm trước ghé thăm. Cái tên Yến Ngọc làm sống lại trong tâm trí tôi một thời dạy học dưới mái trường Cấp 2 Hoa Lư. Gần hai mươi năm mới gặp lại em. Phải về thôi! Nhưng còn cái hẹn với Sen? Sau một thoáng tần ngần, tôi hẹn độ một tiếng nữa thì Tuyết, bạn em nói e rằng lúc đó Yến Ngọc lại đi họp lớp mất rồi. Ui, vậy thì gọi lại cho Sen và về lại nhà thôi.

Dọn sơ phòng học, chuẩn bị một bình nước lọc, một dĩa kẹo mè xửng và ba cái tách- tôi nghĩ Yến Ngọc sẽ đến với Tuyết. Cả chủ lẫn khách là ba người. Thế là tạm ổn. Không ngờ độ nửa tiếng sau, một chiếc taxi dừng trước nhà. Bốn người bước xuống. Tuyết đi với một bé gái, Yến Ngọc duyên dáng sánh vai một chàng trai. Tôi vội mời khách vào nhà. Tuyết đã từng đến nhà tôi nên em không chút ngại ngần:

- Nào, ta ngồi vào bàn. Lại làm học sinh ngồi khoanh tay lên bàn nhé! (Tuyết vui vẻ nói to vì phòng khách nhà tôi cũng chính là phòng học, toàn bàn ghế học sinh, loại bàn năm chỗ ngồi).

Chàng trai đi cùng Yến Ngọc như thoáng có một chút bất ngờ nhưng rồi cũng thích nghi rất nhanh. Tôi lấy thêm li - những cái li không đồng bộ - và rót nước:

- Nước lọc, các em dùng với cô nhé.

- Dạ, cám ơn cô.

Yến Ngọc mắt lấp lánh cười giới thiệu:

- Đây là Chính, ông xã em. Còn đây là cô Đức dạy Văn em năm lớp 9. Em vẫn thường kể với anh đó.

Tôi quay sang chàng trai:

- Cô chào em.

- Dạ, em chào cô ạ! Từ khi em quen Yến Ngọc cho đến khi rước được nàng về dinh, Yến Ngọc luôn kể về cô với những bài thơ mà ngày đó cô cho lớp chuyên Văn phân tích, cảm nhận...

Yến Ngọc tiếp lời:

- Dạ, ngày rời Pleiku đi Sài Gòn, em để lại Pleiku nhiều thứ. Nhưng cuốn Sổ tay văn học với những bài thơ cô dạy em đã mang theo và nâng niu đến tận bây giờ. Cô còn nhớ không... Những câu thơ xôn xao một thời và còn xao động mãi trong em: Chim én đi suốt mùa đông/ Để thấy mùa xuân trong chồi lá/ Con thuyền vượt qua biển cả/ Đến bờ bến xa vời.../ Con người- suốt cả cuộc đời/ Tìm chỗ đứng cho mình, để sống/ Để thấy mình không lạc lõng/ Một chỗ nhỏ trong biển đời bao la rộng lớn/ Có là bao - nhỏ xíu/ Nhưng biển đời bề bộn ồn ào/ Tìm đúng chỗ của mình thật khó...  Rồi: Ở trong mỗi con người/ Đều có yêu và ghét/ Có buồn lẫn có vui/ Có nụ cười, nước mắt.... Rồi bài thơ: "Hoa xương rồng" mà tác giả làm tặng bạn nhân ngày sinh:

Mỗi con người như một loài cây

Đến ngày sinh- một lần đơm hoa trái

Bạn là hồng nhung, sắc hương tỏa mãi

Tôi tựa xương rồng cằn cỗi chông gai

Đừng vì nhìn cây đã vội trách ai

Dẫu không muốn, tôi chẳng thành cây khác

Xương rồng chỉ sinh ra từ miền gió cát

Gió bỏng, cát bay, chỉ tạo được xương rồng..

Ôi, biết bao bài thơ ngày đó cô cho lớp phân tích. Mà em nhớ những bài thơ này chỉ cô mới có. Cô quý tập thơ đó lắm, không cho bạn nào mượn cả. Những bài thơ cô đọc, em chép vào sổ tay và giữ đến bây giờ. Em thích thơ nên nắn nót chép thơ; còn bạn Mỹ Vân, sổ tay của bạn  chỉ chép các đoạn văn bạn thích. Hồi đó vui ghê, cô ạ! Em vẫn thường kể cho ông xã nghe, rồi còn đọc những bài thơ cô cho ghi thời học lớp 9 và trao đổi cùng ông xã đó cô. May mắn thay ông xã em là dân chuyên Lí, có giải quốc gia nhưng rất yêu văn thơ. Thật là thú vị, cô nhỉ?

- Em nhớ nhiều quá! Cô cám ơn em. Ngày đó sách vở, tư liệu tham khảo hiếm. Mấy bài thơ em vừa nhắc giờ cô vẫn giữ. Đó là tập thơ: "Tuổi học trò", tuyển chọn một số bài từ cuộc thi thơ Tuổi học trò 1990 do trường PTTH Hà Nội - Amsterdam tổ chức đó Yến Ngọc. À, các em về Pleiku chơi được mấy hôm?

- Dạ, em về họp kỉ niệm 20 năm khối lớp 12 (1994- 2014) cô ạ. Ông xã em học hơn em hai lớp nhưng cùng đi với em. Cô biết không  vừa gặp Tuyết - bạn thân của em từ tiểu học- em nói muốn tìm thăm cô. Thế là Tuyết bấm di động liên lạc ngay với cô đó.

- Tuyết làm cô cảm động thật. Cô nghỉ hưu bốn năm rồi mà em còn giữ số.

- Dạ, em vẫn lưu chứ ạ. Cô nghỉ bốn năm? Trời, em cứ tưởng cô mới nghỉ một năm thôi.

- Mau thật! Chương trình  đổi mới thì Tuyết lại đi tập huấn nữa đó...

- Dạ.

- Em được mấy cháu rồi, Yến Ngọc?

- Dạ, hai. Con trai lớp 6, con gái là học sinh  lớp 5 rồi đó cô.

- Hai cháu học trường nào?

- Dạ, học đúng tuyến, không phải trường TH Hòa Bình, trường THCS Nguyễn Du ở quận Nhất hay một trường nổi tiếng nào đâu cô ạ!

- Em và ông xã về, hai cháu gửi ai?

- Dạ, em gửi ngoại ạ..

- Cô cho em hỏi thầy Đào giờ dạy ở đâu ạ? (Ông xã Yến Ngọc lễ phép hỏi)

- À, thầy Đào giờ là Phó Hiệu trưởng Trường CĐSP Gia Lai

- Còn thầy Minh, thầy Vinh, thầy Vân ạ? 

- Thầy Minh và thầy Vinh vẫn ở Pleiku; còn thầy Vân thì cô ít gặp.  Mà sao em biết?

- Dạ, đó là thầy dạy Văn, Toán, Hóa, Lí từ hồi trung học của em..

- Ui, ông bà nội mời toàn thầy giỏi dạy cho con. Giờ Yến Ngọc và Chính phải nhớ lo cho các cháu nhé!

- Dạ, tụi em cám ơn cô. Chiều rồi, tụi em xin phép cô. Giờ tụi em họp lớp. Mai mới họp khối.

- Khối lớp của em kì này về được bao nhiêu bạn?

- Dạ, nghe ban liên lạc nói mời được năm mươi tám thầy cô và khoảng hơn 130 bạn.

- Giỏi thật! Ai làm trưởng ban liên lạc vậy?

- Ông xã của Nhung - một bạn trong khối. Để có cuộc họp mặt kỉ niệm 20 năm khối lớp 12 này, ban liên lạc phải chuẩn bị cả năm đó, thưa cô.

- Phải vậy đó em. Không dễ mà có được một dịp gặp lại thầy cô và bạn bè sau 20 năm xa cách đâu. Các em đi họp lớp vui nhé!

- Dạ, tụi em cám ơn cô...

Yến Ngọc! Em có biết ngày học lớp 9, em là một cô bé xinh xắn, sống nội tâm và tính nết rất trầm. Học xong lớp 12, em như cánh én nhỏ  bay xa. Chiều nay bất ngờ em đưa ông xã đến thăm cô và líu lo kể chuyện xưa. Liệu em và ông xã có chút gì "thất vọng" trong cuộc trò chuyện với  cô chiều nay?

Và Yến Ngọc ơi, phải chăng mỗi khi nghe câu hát Em là cánh én mỏng chao xuống giữa đời anh/ Cho lòng anh xao động thành mùa xuân ngọt ngào... của nhạc sĩ Hoàng Hiệp là ông xã em lại nhớ đến em - cánh én nhỏ đi suốt mùa đông/ Để thấy mùa xuân trong chồi lá như những dòng thơ trong sổ tay của em  năm nào?...

                                                                                                  Nguyễn Thị Đức

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 46 / 10
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn