PLEIKU |THANH HOA: CUOC CA PHAN CUOC CA | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku

 

Muốn viết mấy dòng phi lộ vui vui nhưng lại không biết bắt đầu như thế nào. Đọc đi đọc lại 1 trong số rất nhiều bài “cuốc ca” và “phản cuốc ca” Thanh Hóa trên mạng, cứ thấy rưng rưng, vui buồn lẫn lộn…

1. Cuốc ca dân gian

Thanh Hóa quê ta
Khu Bốn đuổi ra
Khu Ba đuổi vào
Thử chạy sang Lào
Lào không thèm nhận

Bực mình tức giận
Lập quốc gia riêng
Thủ đô thiêng liêng
Là miền Nông Cống
Quốc ca chính thống:
Dô tá dô tà…

Nông nghiệp nhà nhà
Trồng cây rau má

Biển khơi lắm cá
Mười mẻ một cân
Vang tiếng xa gần
Nem chua toàn lá

Còn công nghiệp hoá,
Là phá đường tàu
Đục ống dẫn dầu
Cắt dây điện thoại.

Thiên nhiên ưu đãi
Lũ lụt triền miên
Có nhiều nhất miền
Là đất pha cát.

Rừng xanh bát ngát
Có rặng phi lao
Gió mát rì rào
Gió Lào thường thổi

Công trình nổi trội
Vượt cả núi non
Có cái cầu con 
Gọi là Cầu Bố

Mấy cây lố nhố
Thì gọi Rừng Thông

Núi to bỏ ông

Gọi là Núi Chẹt
Núi bằng cái mẹt

Gọi là núi Voi

Con gái chưa chồng
Đặt vòng tránh đẻ
Thanh niên trai trẻ
Thì chóng về hưu
Làng xóm tiêu điều: 
Nông thôn đổi mới…

 

2. Phản cuốc ca dân gian

Thanh Hóa quê choa
Quê choa Thanh Hóa đẹp tuyệt vời,
Có dòng Sông Mã lặng lờ trôi,
Có hàng tre nhỏ bao làng xóm,
Có cánh chim câu liệng giữa trời.


Ấy thế mà!
Họ bảo choa: dân ba tỷ bảy,
Họ bảo choa: dân cạy đường tàu,
Họ bảo choa: chỉ thích thịt trâu,
Chia cho dễ, huân huy chương không thích…


Chuyện hàng ngày choa đâu có trách,
Cãi cọ tép, tôm khu nọ khu kia
Một dải non sông, choa đâu muốn phân chia,
Mà họ bảo choa, thích lập vương quốc mới.
Đẩy vào đẩy ra, đẩy sang Lào không nổi,
Tức giận trở về định lập quốc gia riêng…


Cuộc đấu tranh chống Mỹ thiêng liêng,
Các bô lão choa bắn rơi thần sét
Họ lại bảo choa: súng trường đì đẹt,
Vớ giặc lái mù, lại lúc hết sạch xăng…


Họ lại bảo choa: ăn nói lăng nhăng,
Làm ăn lớn – thả rông cho lợn chạy.
Họ bảo choa: dân ba tỷ bảy,
Bởi làm ăn trông vào bốn chữ lờ
(Lúa, lang, luồng, lạc)
Nhắc nợ hoài vẫn cứ làm ngơ,
Ruộng đất lắm, mà suốt đời tất bật
Đào rau má mà làm cho tàu bị lật,
Cái cầu cỏn con thì bảo là to,
Bằng cái quạt mo mà gọi là cầu bố,
Có cái đồi thông mấy cây lố nhố,
Mà cứ khoe khoang gọi đó là rừng,
Họ nói nhiều, choa đâu dám dửng dưng,

Không có lửa thì làm sao có khói,
Họ dèm pha, cũng làm mình nhức nhối.

Tự ngẫm quê mình sao vẫn cứ nghèo xơ,

Đất tỉnh Thanh – một miền đất nên thơ,
Có biển mênh mông, trải dài theo đất nước,
Rừng bạt ngàn đến tận vùng Bá Thước,
Mỏ Crôm Cổ Định trữ lượng giàu,
Hàm Rồng hiên ngang hùng vĩ những nhịp cầu,
Vẫn kiêu hãnh vắt qua dòng sông Mã…

(BTV tạm cắt 1 đoạn cuối)

pleikucafe.com

 

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 80 / 17
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn