PLEIKU XUA VA NAY|DIEU OI | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( pleikucafe 11:35:15 24-01-2011 )

Mấy mươi năm trước, thời thơ ấu của tôi… Thuở ấy con diều được làm bằng những trang vở học trò xé vội, chi chít là điểm và những lời phê của cô giáo...

 Cái quảng trường mới hình thành nằm ngay giữa lòng thành phố. Hè này chúng trở thành nơi lý tưởng cho lũ trẻ, và cả các bậc phụ huynh nữa tìm đến mỗi buổi chiều. Cơ man nào là diều, và chen chúc những người là người, để lâu lâu các bậc phụ huynh lại phải nháo nhào tìm kiếm. Bởi những bước chân con trẻ quên mất rằng mình đã vượt ra ngoài cái không gian an toàn ấy. Ngoài kia là con đường nườm nượp người, nườm nượp xe.

Những cánh diều hình đại bàng, hình bướm, nàng tiên cá,… với những màu sắc sặc sỡ nghe đâu được nhập từ TQ, nhẹ nhàng mà thanh tao, những cuộn dây cước chắc chắn.Chúng sẽ bay cao, chắc chắn là như vậy. Khác những mùa hè năm kỉa năm kia, khi mà những vuông sân dã chiến của lũ trẻ theo mẹ đến cơ quan không đủ rộng, lại còn chập chờn của những đường dây điện xé ngang. Khoảng trời chật chội không cho chúng đủ tầm cao.

Mấy mươi năm trước, thời thơ ấu của tôi… Thuở ấy con diều được làm bằng những trang vở học trò xé vội, chi chít là điểm và những lời phê của cô giáo. Những chiếc nan tre len lén tháo từ chiếc nón đã thấm đẫm mồ hôi của ngoại, những cuộn dây được nối từ những bao tải rách. Thế là thành cánh diều. Mà những cánh diều ấy vẫn chấp chới bay lên, bay xa. Khoảng trời của quê mênh mông lắm.

Chiếc diều cuối cùng của tuổi thơ tôi bay lên bằng những trang thơ tuổi học trò được sưu tầm, nắn nót. Tôi gửi cả bao nỗi niềm của tôi vào trong cánh diều ấy. Ngày mai cô bé ấy đi rồi. Lúc đó - hoàng hôn, mà sao trăng lên sớm vậy. Cánh diều cuối cùng ấy mang theo những điều ước, như trong hàng trăm nghìn câu chuyện cổ tích, về những chàng hoàng tử đi tìm công chúa, về những trò chơi cô dâu chú rể ngày xưa… Cánh diều hôm ấy bay cao, bay xa lắm, ngước đôi mắt nhìn từ phía cánh đồng còn thơm mùi khói rạ mà cứ ngỡ rằng nó đang hướng đến phía trăng non… Thế rồi cuộn dây diều cũng đứt, thế rồi tôi không còn làm chủ được cánh diều của tuổi thơ mình. Mà cũng phải thôi, những sợi bao cát đã mục này làm sao chống chọi lại những hình ảnh quyến rũ buổi hoàng hôn.

Và sau đó người bỏ quê về phố.

Và sau đó tôi cũng không còn đủ mạnh để tin rằng những cánh diều có thể gánh được ước mơ bay cao nữa. Vậy thì cứ trôi đi. Hình như có một hôm nào tôi lại xé những trang thơ tự viết, lại len lén tháo những nan nón của bà. Con diều hờn dỗi ấy không bay lên trời mà được thả xuống dòng sông quê tôi. Sông không trong nhưng vẫn cứ xanh màu của bầu trời. Sông không có gió nhưng sông vẫn trôi. Tôi mong sông đưa những điều ước của tôi đổ về phía biển.

Mà thuở đó tôi đâu biết biển xa sông của tôi đến vậy.

Để hôm nay vô tình gặp em khi cùng thả diều cho lũ nhỏ, chuyện xa xưa bất chợt ập về. Liệu những cánh diều hôm nay có được gửi gắm những ước mơ như thuở xa xưa của chúng mình không nhỉ? Tôi không biết, em thì không thổ lộ. Chỉ có điều những cánh diều hôm nay đã quá nhiều màu sắc. Có lẽ nào sao ta lại phải cố tình quên, khi khoảng trời thành phố này đã đủ rộng cho những ước mơ bay đi?

Để trong vô thức bỗng gọi: diều ơi…

 Nguyễn Quảng Hà

Theo: pleikucafe
Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 1 / 1
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn