PLEIKU XUA VA NAY|NGUOI THAY KHONG CO TRUONG LOP | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku


 

Mình đi làng đã vài chục năm, ăn đợ ở nhờ, lớn lên nhờ làng, vui buồn đều từ đấy mà ra, vì đấy mà về.

Khi mình tập tọng học tiếng, lò dò mò về làng bằng xe máy 81 trong bộ dạng áo mũ chỉnh tề, giày da, cặp xách xa lạ, thì Pah còn trẻ, cường tráng vô cùng. Tướng ông cao lớn, râu dài và rậm còn đôi mắt sâu thì luôn sáng quắc như lưỡi dao ông vẫn cầm mỗi lúc ra khỏi nhà.

Pah là già làng, là thầy cúng lại kiêm luôn cái việc cả vùng không ai làm được, đó là hát kể sử thi Bahnar. Giọng ông vang vọng, thiết tha, át cả tiếng gió mưa tứ bề nhà rông...

Mình từng ngủ rất nhiều đêm bên bếp lửa căn nhà sàn ọp ẹp của Pah, đã học được từ Pah rất nhiều thứ, đã uống cùng Pah rất nhiều rượu. Pah chính là người đã giúp mình trả lời được nhiều câu hỏi "vì sao" mà chẳng có trường lớp nào dạy, về làng.

Mình từng bị lũ cô lập, phải sống hàng tuần trên nhà rông của làng Pah. Không có Pah, giữa mưa gió, không điện thoại, không đồ ăn, không đường về ấy, không hiểu mình sẽ sống thế nào... Ngày ấy, bên bếp lửa, Pah bảo: Chuyện gì rồi cũng qua thôi. Không một ngày thì hai, ba ngày. Cái gì rồi cũng qua thôi...

Mình đang buồn, chắc vài ngày tới sẽ chẳng thể vui. Lẽ nào mình không còn được trở về làng, ít ra chỉ để làm một cái gì đó thật nhỏ nhoi cho những người đã nuôi dưỡng, dạy dỗ mình, nay đang nghèo, khổ?

Không đâu, cái gì rồi cũng sẽ qua. Không một ngày thì hai, ba ngày. Cái gì rồi cũng qua thôi... Thầy đã dạy mình như thế, dù bây giờ, Pah đã qua kì bỏ mả!

NQT - pleikucafe.com

 

Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 12 / 4
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn