PLEIKU XUA VA NAY|PLEIME VA TOI | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( pleikucafe 12:28:51 13-01-2011 )

Những buổi chiều tà tôi thường đứng ở cửa ngõ nhà em, nhìn xuôi về phố chợ và nhớ Huế quê hương, nhớ dòng Hương Giang da diết. Không hiểu sao trong nỗi nhớ của tôi lại có bóng dáng của trường Pleime, với những tà áo dài trắng tinh khôi. Pleime ơi! ngày xưa – khi còn ở Huế - Pleime thật xa, bây giờ thì Pleime lại thật gần, thật gần nhưng sao thấy như trong ảo ảnh ?!

 

Anh khách lạ đi lên đi xuống

May mà có em đời còn dễ thương…

Xin mượn hai câu trong bài hát “Còn chút gì để nhớ” của nhạc sỹ Phạm Duy để mở đầu cho bài viết này!

Vâng! Với Pleime, tôi là người khách lạ. Tôi biết đến Pleime - Trường Nữ trung học - khi còn ngồi trên ghế giảng đường ở… Huế. Những chiều bên dòng Hương Giang, anh bạn cùng lớp với tôi thường kể về ngôi trường nhỏ, nép mình dưới hàng cây cao vút, giữa lòng một thị xã vùng cao nguyên miền Trung. Anh ấy đã có một thời ở thị xã miền cao này cùng mối tình học trò dễ thương và thánh thiện.

Trong tôi, ngày ấy, Pleime vừa xa lại vừa gần. Tôi thường hình dung một thị xã mù sương “buổi chiều quanh năm mùa đông”, ngôi trường nhỏ, thấp thoáng những tà áo trắng, những tiếng cười giòn tan vỡ òa ra trong không gian tĩnh lặng.

Số trời run rủi, nhiệm sở của tôi sau khi ra trường lại là Pleiku. Theo chuyến xe chạy than đầy bụi và khói, ì ạch leo từng ki lô mét đường, tôi đến Pleiku vào một buổi chiều lạnh giá.

 

Ảnh tư liệu.

Theo thư giới thiệu của anh bạn, trong những ngày đầu ở Pleiku tôi trọ ở nhà em. “Vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi”. Cô bé “của tôi” là như thế, dáng người mảnh khảnh, bờ vai gầy, mái tóc huyền ngang lưng. Đó là cô nữ sinh Pleime ngày xưa. Một lần nữa tôi lại có “duyên phận” với Pleime thân yêu.

 Nhà em ở đầu con dốc dài. Đó là ngôi nhà bằng gỗ, nhỏ thôi, nhưng ở giữa một vườn cây rộng. Tôi còn nhớ cái giếng nhỏ, mỗi sáng em ra lấy nước, giếng có gàu, có ròng rọc nhưng không có tay quay. Em bảo sợ tay quay quay ngược đánh phải. Hồi ấy những lúc không đi làm, tôi thường quanh quẩn bên em. Nhớ căn bếp rộng hơi bừa bộn vì củi, thùng tưới và các đồ làm bếp, căn bếp đầy những chữ “chuột” viết vội bằng phấn. Em bảo nơi nào thấy chuột là em viết chữ “chuột” vào đó để nhớ và tránh xa. Chao ơi là ngây ngô và dễ thương...

Em và tôi có đi thăm trường Pleime một lần, đó là lần đầu tôi đi họp nghe phân công nhiệm sở. Vì trễ giờ nên ba em bảo lấy xe chở tôi đi. Tiếc thay, xe hỏng mất yên sau, nhưng may là xe sườn ngang (kiểu xe nam) nên hai đứa cũng chở nhau đi được. Em ngồi trước, hai chân xếp một phía, tôi vòng tay sang hai bên, cầm ghi đông, đạp xe trên những dốc dài. Chiều hôm đó, tôi chở em ngang trường Pleime, rồi đi về phía Biển Hồ. Quá trường Phạm Hồng Thái, bên phải là một thung lũng nhỏ, em bảo đó là “Thung lũng Tình yêu”. Sau này mới biết, mọi người gọi đó là thung lũng Phạm Hồng Thái, nhưng… với tôi, đó là “Thung lũng Tình yêu” mãi mãi. Cho đến giờ tôi vẫn còn nhớ cảm giác của buổi chiều hôm ấy, tóc em bay bay vương vào mắt tôi, chỉ chừng ấy thôi, sao mãi vẫn không quên?!

 

              Nữ sinh Pleỉme. Ảnh tư liệu.

Khí hậu Pleiku ngày đó rất đẹp và lạ lẫm. Ngày  có bốn mùa, buổi sáng, lúc tôi đi bộ theo những con dốc dài, dưới những hàng thông, đến nơi làm việc, sương mù giăng kín trời, một lát sau, nắng lên, ấm và sáng như những ngày Xuân ở Huế. Đến trưa, trời cũng chói và nắng như những ngày Hè. Chiều về, gió se lạnh, lá vàng rơi, “đã nghe rét mướt luồn trong gió” như Xuân Diệu viết trong bài thơ Đây mùa Thu tới. Nhưng ấn tượng với tôi nhất là những đêm “mùa Đông”, sấm ầm ì, chớp giật và mưa như trút nước, tất cả như muốn tỏ rõ sự uy nghi của núi rừng. Những đêm mưa như thế tôi và em đều không ngủ được. Em quấn mền ngồi nép một góc giường, ôm cây đàn ghi ta vừa đàn vừa hát, bao giờ cũng chỉ một bài:        

 Ôm lòng đêm

nhìn vầng trăng mới về

Nhớ chân giang hồ

Ôi phù du…

Và tôi, tôi cũng hát, hát cho em và cho cả tôi nghe, cũng chỉ một bài:

Sợi buồn con nhện giăng mau.

 Em ơi hãy ngủ, anh hầu quạt đây

 Lòng anh mơ với quạt này

 Trăm con chim mộng

 về bay đầu giường

Những lúc như thế, tôi thấy như… không hiểu được lòng mình!

Những buổi chiều tà tôi thường đứng ở cửa ngõ nhà em, nhìn xuôi về phố chợ và nhớ Huế quê hương, nhớ dòng Hương Giang da diết. Không hiểu sao trong nỗi nhớ của tôi lại có bóng dáng của trường Pleime, với những tà áo dài trắng tinh khôi. Pleime ơi! ngày xưa – khi còn ở Huế - Pleime thật xa, bây giờ thì Pleime lại thật gần, thật gần nhưng sao thấy như trong ảo ảnh?!

Tôi vẫn tiếp tục đi theo con đường cũ, không dám đổi thay. Còn em, em đến một chân trời khác, gần 30 năm rồi tôi không gặp và cũng không biết tin em.

Năm trước - lúc bước vào tuổi 54 - một lần nữa, tôi lại có “duyên phận” với Pleime: chuyển nhà về cạnh trường. Nghe qua thì lạ, đó mà là “duyên phận” ư? Nhưng với tôi,  điều đó làm tôi yêu Pleime hơn, bởi lẽ mỗi sáng thức dậy, nhìn qua cửa sổ, tôi lại thấy trường Pleime: sân trường vắng ngắt, hàng cổ thụ chìm trong sương. Ngôi trường mới nhưng sân trường và dãy nhà bên phải vẫn như những ngày xưa. Một chốc sau, đường đến trường đông nghịt, tiếng trẻ con cười đùa gọi nhau ơi ới. Rồi chiều về, sau giờ tan học, hay vào các ngày nghỉ, ngôi trường vắng lặng, trầm buồn và lòng tôi lại rưng rưng về một Pleime ngày ấy.

                                                                                                    Huỳnh Công Toàn

BBT: Tác giả bài viết là bác sỹ, hiện sống và làm việc tại Pleiku. Trong bản thảo đầu, người viết có lời đề “thân tặng TD”.

Theo: pleikucafe
Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 15 / 4
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn