PLEIKU XUA VA NAY|THU CA PHE | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( pleikucafe 11:34:58 24-01-2011 )

Buồn, có tâm sự gì, đi cà phê. Vui, muốn chia sẻ cùng bạn bè, đi cà phê. Bàn chuyện làm ăn, ra quán cà phê. Chẳng biết làm gì, cũng đi cà phê... Tóm lại có vô vàn lý do để ta đi uống cà phê. Nghĩa là đi cà phê không phải chỉ để thưởng thức cho đã ghiền mà còn là một cái thú. Thú uống cà phê…

 

Ở đó, ta có thể ngồi hàng giờ, vừa nhấm nháp vị  đắng cà phê vừa thả hồn theo tiếng nhạc, mơ về một cõi xa xôi. Hoặc ngồi thu lu ở một góc khuất, suy tưởng, ngắm nhìn mọi người. Hoặc lắng nghe những người xung quanh chuyện gẫu. Tùy ta.

Đó là cà phê một mình. Còn nếu đi cùng bè bạn, thường là như thế, ta sẽ hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, chuyện trong ngõ ngoài phố, chuyện thời tiết, giá cả thị trường, chuyện trận bóng đá trên ti vi đêm qua. Cả chuyện động đất ở kia, cháy rừng ở đó. Chuyện mùa màng, thời vụ. Đôi khi là chuyện cơ quan, công sở. Đủ cả.


Cà phê Pleiku - Thân thiện với thiên nhiên. Ảnh: NQT

Nhưng thường bên ly cà phê buổi sáng, mọi người tránh nói những chuyện đụng chạm tới ai đó. Có nhiều lý do, nhưng tôi chắc một điều là để sao cho có một buổi sáng tốt lành.

Và  bởi cà phê là thức uống để kết nối tình thân, để con người gần nhau hơn. Sức hấp dẫn của ly cà phê là ở đó. 

Mỗi nơi có một kiểu thưởng thức cà phê khác nhau, chẳng nơi nào giống nơi nào.

Ở những nơi quanh năm nóng bức như thành phố Hồ Chí Minh, Nha Trang,… người ta thường hay uống cà phê đá. Cà phê được pha sẵn trong bình lớn, khi có khách, chủ tiệm mới rót ra ly. Cho đường vào, đánh lên cho sủi bọt rồi bỏ đá đầy ắp, cắm thêm cái ống hút. Thế là xong một ly cà phê. Cà phê kiểu đó cũng có cái hay riêng, phù hợp với cuộc sống sôi động, hối hả nơi đô thị.

Cà phê Pleiku – Nơi có thể tìm cho mình 1 góc riêng. Ảnh: NQT

Ở Đắc Lắc, xứ sở của cà phê với thương hiệu cà phê Buôn Ma Thuột nổi tiếng, tất nhiên cũng có đủ cà phê đá, cà phê sữa, cà phê sữa đá... Nhưng cà phê nóng được ưa chuộng hơn cả. Bởi ở đây tuy cũng chỉ có hai mùa mưa nắng nhưng dù là mùa nào buổi sáng bao giờ cũng mát mẻ và se se lạnh.Và người ta thường chỉ uống cà phê đen pha phin theo kiểu truyền thống “cái nồi ngồi trên cái rế”. Những hôm trời lạnh, người ta còn để ly cà phê trong chén nước sôi để cà phê được ủ nóng. Cà phê đen bỏ ít đường. Có như vậy mới tận hưởng được vị cà phê nguyên chất với mùi thơm rất đặc trưng, không bị vị ngọt của đường, vị béo của sữa lấn át. Cà phê đặc sánh, uống hết rồi mà thành ly vẫn còn keo dính một lớp nâu nhạt. Đó mới là một ly cà phê đích thực ở xứ cà phê.

Những sớm mai tĩnh lặng, cái tĩnh lặng vốn có của cao nguyên, ngồi bên ly cà phê đang thánh thót nhỏ giọt, ta tự nhiên cảm thấy thư thái đến lạ. Chờ  cho cà phê chảy hết, cầm cái thìa nho nhỏ xinh xinh xúc một chút đường trắng tinh trong chiếc đĩa cũng nhỏ, bỏ vào ly cà phê, thong thả khuấy đều lên. Hương cà phê thơm thơm nóng ấm, phảng phất, lan tỏa. Nhấp một chút, vị cà phê thấm vào đầu lưỡi, lưu luyến mãi ở đó. Thật sảng khoái. Uống cà phê không thể vội vàng, uống lấy được. Phải thong thả, nhâm nhi từng chút một... Bởi cà phê không phải là thức uống để cầu no mà cốt là để có được những giây phút thư giãn, mơ mộng, bình yên trong tâm hồn.

Cà phê Pleiku – Nơi chuyện trò, bàn bạc công việc. Ảnh: NQT

Ở Buôn Ma Thuột, quán cà phê cũng thật lắm hình nhiều vẻ. Cà phê bình dân, cà phê nhạc, cà phê sân vườn, cà phê internet, cà phê văn phòng… Mỗi quán một phong cách, phù hợp với những đối tượng khác nhau: sinh viên, công chức, viên chức, giới nghệ sỹ, người làm nghề tự do… nhưng đều có không khí chung là khá tĩnh lặng, không ồn ào, xô bồ.

Tôi ghé vào một quán cà phê nhỏ trên đường N’Trang Lơng, gần Ngã Sáu. Đây là quán bình dân, bài trí đơn giản. Vài bức tranh phong cảnh treo tường, mươi bộ bàn ghế nhựa. Trời vẫn còn sớm. Đường phố thưa thớt người qua lại nhưng trong quán đã khá đông khách. Khách cũng đủ các thành phần: người chạy xe ôm, sinh viên, công chức… đủ cả. Có cả những người mới đi tập thể dục về. Họ ngồi thưởng thức cà phê trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Người lặng lẽ trầm tư, người đọc báo, người chuyện gẫu. Nhạc trong quán mở vừa phải. Cà phê ở Buôn Ma Thuột là vậy, nhẹ nhàng yên lặng mà không gò bó, mọi người đều cảm thấy thoải mái như ở nhà mình.

 

Cà phê Pleiku – Nơi không chỉ để uống cà phê. Ảnh: NQT

Các quán cà phê ở những phố huyện, những chợ xóm chợ xã của nông thôn Đắc Lắc thì không thế. Một mái tôn vẩy ra trước hiên nhà, một gian nhà nhỏ vài ba chục mét vuông thậm chí có khi chỉ là mấy tấm tôn che tạm dưới gốc cây đầu xóm… là thành quán cà phê. Không cầu kỳ kiểu cách, giản dị như những người dân quê chất phác. Ở đây, uống cà phê sáng là nhu cầu của nhiều người. Chẳng nhiều nhặn gì, chỉ cần ba đến năm nghìn đồng là đã có được một ly cà phê thơm ngon phục vụ tận bàn, kèm theo là một bình trà nóng miễn phí. Những người nông dân sáng sớm trước khi ra ruộng, rủ nhau cà phê cái đã. Anh cán bộ xã trước giờ đến trụ sở cũng ghé vào. Toàn người quen biết cả. Mọi người uống cà phê, trò chuyện với nhau chuyện nhà cửa, chuyện mùa màng thời vụ, cả những bình luận về trận bóng đá trên ti vi đêm qua. Ồn ào cười nói. Người ta đi uống cà phê không phải chỉ để thỏa mãn một nhu cầu vật chất mà quan trọng hơn là còn để được gặp gỡ, giao lưu, chia sẻ.

Trước đây, khi cuộc sống còn khó khăn, cà phê được coi như một mặt hàng xa xỉ, chỉ dành cho những người khá giả. Bây giờ, cà phê có mặt ở khắp nơi, trở thành một thức uống bình dân rất phổ biến. Và, cà phê đã được nâng lên một tầm mới, trở thành văn hóa – văn hóa cà phê. 

Hoàng Minh Sơn

 BBT: Bài viết thể hiện cái nhìn của một trí thức hiện đang sống và làm việc tại Đắc Lắc. Liệu cảm nhận của tác giả về cà phê có “đồng điệu” với quí vị? Vì Pleiku thân yêu, xin hãy cùng mở lòng chia sẻ.

 

 

Theo: pleikucafe
Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 1 / 1
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn