PLEIKU XUA VA NAY|TIM MIEN THUONG NHO | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku
( pleikucafe 11:36:59 24-01-2011 )

 

Chiều nay, bỗng dưng nhớ nhà da diết! Nhớ phố núi, nhớ “khoảng trời lá thông”, nhớ những gì chưa nhớ và nhớ cả những gì đã phôi pha…

 

Tuổi thơ ai cũng có những kỉ niệm, những hình ảnh quen thuộc gắn bó với con sông, bến đò hay cây đa đầu làng. Tôi sinh ra và lớn lên ở phố núi Pleiku, vùng đất với thông già, dốc quanh co và sương mù bảng lảng, vùng đất với hai mùa mưa nắng đã đong đầy kí ức, dãi dầu tình quê.

Thưở nhỏ buổi đến trường, ngày ngày chìm ngập trong cây cỏ. Những ngày nắng, những ngày mưa, núi rừng của tôi dữ dội, ào ạt nhưng cũng hùng vĩ, nên thơ. Cỏ may găm tím một miền thương nhớ trong kí ức.

Những buổi chăn trâu, chúng tôi hồn nhiên lăn lộn, chạy nhảy nô đùa mà quên đi có loài hoa cỏ vẫn âm thầm bám dính vào quần áo. Thưở ấy tôi thường bực tức bởi gỡ mãi mà không hết loài cỏ ấy. Dầu chỉ đi ngang qua vệt cỏ may nhỏ, cũng để lại bao dấu ấn ghim đầy trên vạt vải, như bám víu, như van nài: Cho tôi theo với! Và cũng thật lạ, loài hoa cỏ ấy đã đi theo suốt thời thơ ấu tôi.

Đêm. Ảnh: NQT

Nhớ... Xóm nghèo tôi xưa, nhà ai cũng chìm khuất trong cái lam lũ củaa thời hậu chiến. Đây là vùng rừng mới khai hoang ven thị xã, nhiều bà con làm hầm để đốt than, đi đâu cũng thấy màu đen của than và khói nên người ta thường gọi là “xóm lò than”.

Bên hiên nhà mỗi bữa cơm chiều, cha thường kể cho tôi và lũ em nghe về quê xưa nghèo khó. Những người lên Pleiku là dân tứ xứ. Lên đây xây dựng cuộc sống mới, ai cũng đầy niềm tin và hy vọng ở tương lai. Nhưng chốn rừng thiêng nước độc cái nghèo như cỏ may đeo bám cuộc sống người dân xóm lò than dai dẳng và xám sậm.

Ảnh: NQT

Tuổi thơ tôi tràn ngập kí ức cỏ may. Những tháng nắng, khi cỏ may chưa ra hoa, từng cụm lá chen chúc làm thành chiếc thảm xanh khổng lồ mà ngày ngày chúng tôi lăn lộn đã thành dấu tích bào mòn một lớp cỏ, để trơ ra miếng đất đỏ lòm lành lạnh. Cuối mùa mưa, cỏ may bắt đầu dựng ngọn, đâm hoa. Hoa cỏ may lạ lắm! Đâm thẳng lên bầu trời mà nghiêng nghiêng, mà nhọn nhọn như thách thức, như ương ngạnh bất chấp những cơn mưa cuối mùa dữ dằn, kiêu ngạo hay trêu đùa với lũ gió lẳng lơ thổi hoài miền bất diệt trên đồng cỏ bao la. Chơi với cỏ may suốt năm suốt tháng, tôi cũng trở nên ương ngạnh, ngang tàng. Nay đi xa, càng nhớ cỏ may da diết!

Cũng có lúc tìm về với những mảnh ghép của kí ức tuổi thơ, lần tìm bên mảnh bìa rừng không còn cỏ may, mà mọc lên những ngôi nhà san sát, những hàng tạp hoá, những garage ô tô. Loài cỏ ương ngạnh ấy không đủ sức mà ương ngạnh, mà chống chọi với tốc độ đô thị hoá nữa rồi. Những buổi chiều tôi lang thang suốt dọc con đường quê, con đường mà vết chân trâu đã chìm, đã  không thể hằn dấu trên dải nhựa đen xám, đi tìm một thứ cỏ vu vơ, ương ngạnh, thứ cỏ trải tím miền thương nhớ tôi. Cỏ may!

Mục Đồng Phố Núi

Theo: pleikucafe
Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 1 / 1
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn