PLEIKU XUA VA NAY|TOI BIET MINH DANG LAM GI | PleikuCafe | Nguoi yeu Pleiku | Tin tuc Pleiku | Con nguoi Pleiku | Que huong Pleiku | Cafe Pleiku

Tôi biết mình đang làm gì

 
Thích Giác Tâm
 Riêng tặng bạn đọc  www.pleikucafe.com

  tach_ca_phe.jpgTôi biết mình đang làm gì, có nghĩa là tôi đang sống trong hiện tại, an trú trong phút giây mầu nhiệm của hiện tại. Tôi không bị con ma quá khứ ám ảnh đè nặng, không bị dẫn dắt vào tương lai quá sớm, viễn vông mơ tưởng. Như vậy ít nhiều gì tôi đang có chánh niệm, đó là sự thật không nguỵ biện chút nào.
 
Tôi không có bon chen , nên tôi không có chức quyền gì trong xã hội, trong đạo giáo. Chỉ là một ông thầy tu bình thường, yêu văn chương nghệ thuật, yêu kiến trúc, thi ca. Và tôi đã làm theo sự dẫn dắt của con tim chánh niệm. Cả đời tôi, tôi đã hiến dâng cho đạo pháp, và rộng ra đạo với đời không hai. Tôi đã đóng góp được gì cho xã hội với cô thân chích ảnh ( học chữ Hán từ hồi nhỏ nên thỉnh thoảng khi viết cứ lọt từ Hán Việt vào) . Các bạn thử một lần đến với chùa Bửu Minh, địa chỉ: Nghĩa Hưng, ChưPăh, Gia Lai, các bạn sẽ thấy, chúng tôi làm việc như thế nào. Chúng tôi đã lên núi tụng kinh cầu nguyện : ( http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tuy-but/4215-Dong-song-Se-San-oi-.html) đã xuống biển tụng kinh nguyện cầu : (http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tuy-but/4226-Bien-Ho-Pleiku.html) vân vân……..
Chúng tôi yên lặng hơn ba mươi năm, chỉ làm ruộng, viết lách cho riêng mình đọc, bởi tấm lòng biết ngỏ cùng ai. Rồi cái gì đến đã đến, duyên lành hội ngộ:  Tôi xây chùa , làm phật sự, làm trang website, giao lưu với bạn bè, tìm kiếm tri âm, kiểu Bá Nha, Tử Kỳ ấy mà.

Cái chất của một con người, thường là do di truyền. Bố tôi khi còn sinh tiền là một con người có học, biết tiếng Pháp, biết chữ Hán, tiếng Việt làu thông, có trí nhớ cực kỳ tốt, nhưng mà cũng ương ương gàn gàn nên không làm quan chức gì, chỉ hớt tóc kiếm sống, nuôi vợ con. Tính Bố rất hài hước, có lần tôi hỏi:” Con thấy bố cũng giỏi, sao không làm ông to bà lớn? ” Bố cười trả lời: ” Con không thấy Bố ngày nào cũng đè đầu đè cổ thiên hạ sao, còn muốn gì nữa”. Tính ít nhiều gì có giống Bố, nên tôi cũng có một chút ương gàn, không cầu thân với ai, dầu kẻ đó là nhà văn nổi tiếng, danh gia vọng tộc, là ông kia bà nọ.
Nhưng.
Nhưng khi gặp “ Nguyễn Quang Tuệ, gã thạc sĩ hay mày mò những điều tưởng như không tưởng, đề xuất làm một điều gì đó về cà phê Pleiku, với cà phê Pleiku, thì tôi ủng hộ ngay” đoạn viết nghiêng trên là của nhà văn, Văn Công Hùng, trong tuỳ bút : “Đoản khúc cà phê”. Cùng tâm cảnh như anh VCH,  có lần anh Nguyễn Quang Tuệ  nói chuyện với tôi về đêm cà phê Pleiku 2010, tổ chức vào ngày 10-04-2010 tại công viên Lý Tự Trọng thành phố Pleiku, anh nói: “ Thầy viết cho một bài về cà phê ” , không phải dân ghiền cà phê, nhưng tôi hưởng ứng liền. Bởi chưng lời đề nghị rất dễ thương, một công việc văn hoá chưa có ai khuấy động từ trước đến giờ ở Pleiku, ít ai có thể thực hiện được ngoài anh, và trên hết là tôi yêu Pleiku, bởi sinh trưởng ở nơi phố núi này mà. Bài tuỳ bút “ Tản mạn cà phê phố núi “ ra đời trong một buổi sáng với cơ duyên như thế.

Còn hai hôm nữa đêm café Pleiku mới diễn ra, nhưng tôi tin chắc rằng nó sẽ thành công, vì nó được tổ chức bởi những con người yêu Pleiku nhiệt thành, những con người muốn biến, muốn đưa thương hiệu cà phê Pleiku lên tầm cao mới cho bàng dân thiên hạ chú ý vào.
  Pleiku ngày 08-02-2010

  

T.G.T

  

Theo: pleikucafe
Bình chọn bài viết
Điểm trung bình : Tổng điểm : 1 / 1
Bình chọn :
Đánh giá bài viết
Đánh giá bài viết
Họ và tên :
Email :
( Email này sẽ được ẩn )
Nội Dung :
 

Tin mới hơn
Tin cũ hơn